Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Thiên đường hạnh phúc

Bài tham dự cuộc thi viết..NHÌN LẠI..

Chào các bạn thương yêu . Hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình,(chưa từng chia sẻ cùng ai ) với hy vọng góp thêm lời cổ vũ động viên những người bạn cùng cảnh Tổ thương tủy sống. Nhất là những bạn nữ còn trẻ.

Tôi là Nguyễn Hạnh Thư, năm nay 50 tuổi , đã bị Tổn thương tủy sống và ngồi xe lăn 30 năm..nhớ lại câu chuyện của mình mà chỉ như ngày hôm qua.

Lúc đó tôi 20 tuổi, là sinh viên trường ngoại ngữ, mọi thứ đều đẹp như mơ…thì ..gặp tai nạn...gãy cột sống Thế là mọi cánh cửa cho cuộc đời đóng sập lại. Học hành dở dang, sức khỏe không còn, người yêu ra đi….tôi đã từng nhiều lần nghĩ quẩn, nhịn ăn vài ngày...và muốn chết. Nhưng rồi lần đầu tiên nhìn thấy cha tôi khóc…trái tim tôi như ngừng đập…và tôi hiểu mạng sống của tôi thuộc về cha mẹ...tôi không được phép làm họ buồn khi họ còn sống. Tôi vùng dậy, tập luyện, ăn uống...với ý nghĩ mỗi người chỉ 1 lần được sống...mình cứ sống xem có vượt qua thử thách này không . Tôi không muốn cha mẹ và người thân.đau lòng .Tôi luôn tỏ ra vui vẻ lạc quan…chỉ khi 1 mình mới khóc

Sau 2 năm, sức khỏe cũng khá hơn, tôi tìm mọi việc có thể làm để kiếm tiền: May quần áo, làm mứt, cuốn thuốc lá, …nhưng chả kiếm được mấy tiền …tôi nhận ra rằng với người khuyết tật…không thể lao động tay chân..mà phải dùng trí óc…tôi lao vào xem lại sách vở gần như đã quên hết…học lại…và nhận trẻ em con bạn bè..con hàng xóm dạy miễn phí để tự mình rèn luyện thêm. Tiếng lành đồn xa....cùng với cái mỏ hót hay của tôi…rất nhiều bạn nhỏ đến học…rồi phụ huynh thấy mình dạy nhiệt tình...yêu trẻ….họ tình nguyện đưa tiền…tôi nhận luôn . Thế là từ đó tôi thành cô giáo dạy tiếng anh .

Những lúc rảnh tôi còn viết sách…cũng nhờ phụ huynh mà sách của tôi được nhà xuất bản Dân Trí phát hành.


Và nhờ dạy học cả người lớn .sinh viên..người nước ngoài học tiếng Việt...mà tôi gặp được người đàn ông của đời tôi . Có tiền, có tình…đời tôi bắt đầu bay…: tôi có 1 con trai…giờ đã 20 tuổi…cao 1,9 m..nặng gần 100 kg và là sinh viên bí thư đoàn trường Đại Học Quốc Gia. Nhưng cái chặng đường lấy chồng, sinh con trên xe lăn, dạy con trưởng thành, vượt qua định kiến gia đình nhà chồng…là cả 1 chặng đường dài có lẽ viết bao nhiêu cũng không đủ.


Tôi chỉ muốn chia sẻ cùng các bạn trẻ rằng có được gia đình với bọn mình đã khó…làm sao giữ lửa cho cái gia đình nhỏ bé của mình hạnh phúc là cả nỗ lực cố gắng học hỏi không ngừng . Làm sao để gia đình mình, chồng con mình, và gia đình nhà chồng phải trân trọng mình . Bởi vì tôi hiểu người khuyết tật thường là không kiếm ra tiền nên phải chịu thế yếu. Bằng cách dùng trí tuệ để mình kiếm tiền cho cuộc sống của mình và chăm lo cho người thân. Đặc biệt không nên trách móc bạn bè hay người thân vì không được giúp đỡ.

Còn về chuyện tình cảm…tôi cũng muốn chia sẻ ...bởi vì tôi thấy đa số các bạn khuyết tật...không vui vẻ về chuyện tình cảm. Bản thân tôi cũng bị bồ đá khi mình gặp tai nạn…nên tôi rất ý thức việc giữ lửa tình là cả 1 nghệ thuật. Bọn mình bị cột sống nên chả còn cảm giác gì…nhưng nếu vì thế mà mình không hào hứng …bỏ bê bạn tình là sai lầm. Đàn ông cái đó còn quan trọng hơn cả ăn uống, hay tiền nong . Còn nghệ thuật thế nào…để.tóm được cả tiền và tình...thì hơi tế nhị… bạn nào muốn tìm hiểu kĩ tôi sẽ tâm sự trong inbox riêng nhé…cũng như việc giữ vệ sinh cá nhân…để hấp dẫn bạn tình..Hi Hi

Không nhớ còn gì để chia sẻ nữa không nhỉ…vì cho viết có 1000 từ…nên vừa viết vừa đếm…

Tôi cũng muốn chía sẻ…bạn nào người khuyết tật có con học cấp 1 có nhu cầu sách tiếng anh cho bé làm thêm bài tập hoặc bạn nào còn trẻ có nhu cầu học ngữ pháp tiếng anh để dạy học…hãy để lại lời nhắn ..tôi xin sẵn sàng dạy miễn phí ..có thể học qua facebook cùng tôi…khoảng 1 năm nếu nỗ lực bạn có thể dạy các bé cấp 1..2..

Tôi là người bị Tổn thương tủy sống khi còn rất trẻ…tôi đã làm được…các bạn cũng sẽ làm được…và làm tốt hơn tôi

Chào thân ái và quyết thắng



                                                                                                                  Nguyễn Hạnh Thư

Video