Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Chú lính chì dũng cảm - Nguyễn Quang Trung

Tôi sinh ra và lớn lên nhu bao đứa trẻ bình thường khác. Tôi đã tốt nghiệp trường trung cấp cảnh sát 1 năm 2004. Đi làm công tác tại công an phường Nhân Chính được 1 năm. Khi đó là 1 chàng trai 22 tuổi cao 1m7 cân nặng 64kg cũng được gọi là chuẩn đét hotboy mọi người nhỉ. Cũng có người yêu mới nhận lời yêu được một tháng


Một tai nạn đã cướp đi tất cả với chấn thương cột sống cổ C5+6, rách màng tuỷ dẫn đến liệt hoàn toàn 2 chi dưới, 2 chi trên thì vận động yếu kèm mất cảm giác từ xương quai xanh xuống.
Tôi được mổ tại bệnh viện Việt Đức rồi nằm điều trị tại hồi sức cấp cứu. Tôi sốc khi mình bị mất tất cả giờ với thân liệt 2 tay không cầm nắm đc. Đến miếng cơm gần miệng cũng không cầm vơ đc vào mồm thì chết đi chứ sống làm gì. Tôi vung tay giật hết dây đi. Ok, bác sĩ y tá gắn lại dây và trói tay tôi lại, chân thì cử động được đâu vậy khỏi cần trói. Chả hiểu sao tôi lại nghĩ ra nín thở để chết thế là tôi cứ nhịn thở thôi. Bác sĩ kêu bệnh nhân bị rối loạn thở kém, cho máy trợ thờ tự động vào. Xong chả chết được mọi người ạ. Lúc đó chị gái tôi và a Tuấn đang yêu nhau tôi đòi gặp cả 2 và nói chúc anh chị hạnh phúc. Bố tôi tưởng tôi sắp đi khóc nức nở bên ngoài ( nghe mọi người kể vậy) thế là tôi nằm đó 13 ngày với máy trợ thở.

Sau đó tôi chuyển về bệnh viện 19/8 Bộ Công An để theo đúng tuyến. Nằm liên tục 7 tháng xuất viện về vì bệnh viện trả bớt bệnh nhân khi đến tết ta âm lịch. Khi đó tôi chưa ngồi được vì vết loét khắp người to nhất là tại lưng gần xương cùng cụt, to hơn bát ăn cơm. Thật may hợp thày hợp thuốc đc ông Hảo hàng xóm mách cho bài lá mỏ quạ trị loét thế là tôi kiêm trì đắp lá kết họp uống thuóc và châm cứu xoa bóp tại nhà của bác sỹ bên y học cổ truyền quân đội. Sau 3-4 tháng vết loét thu nhỏ dần và khỏi. Giờ nghĩ đến loét là tôi sợ

Khi đó tinh thần tôi cũng nhẹ nhàng bớt và cố gắng quyết tâm phục hồi chức năng. Tôi ăn khoẻ vô đối luôn. Xuất cơm thường được 3,5 bát cơm. Tôi ăn hết sạch với hi vọng có sức khoẻ sẽ đẩy lùi bệnh và đỡ bị liệt. Đi hết viện bạch mai rùi y học cổ truyền, đi viện lọ rùi đến viện chai. Sau 3 năm tôi về nhà và tập luyện duy trì sức khoẻ.

Để tôi kề thêm về chuyện tình cảm. Số tôi đỏ nên hên hơn 1 số anh em trong nhóm.
Hồi 2008 tôi nhớ chỉ có 3 trang web hay được các bạn khuyết tật biết đến là PWD.vn, 18 tháng4 và nghị lực sống do a Nguyễn Công Hùng lập nên và quản lý. Ở mục lưu bút tôi có để lại thông tin liên lạc cá nhân và tình trạng bệnh và khuyết tật nhờ vào cái laptop chị gái gửi giữ hộ khi về quê chồng ăn tết.

Thật tình cờ và thật bất ngờ 6 tháng sau khi tôi viết lưu bút đó có 1 cô gái miền tây gạo trắng nước trong Cần Thơ học năm 1 trường cao đẳng y Cần Thơ lướt mạng tìm tài liệu học đã thấy bài lưu bút của tôi và lưu số điện thoại lại. Rồi nhắn tin làm quen với tôi. Rồi tin đi và tin lại giữa chúng tôi. Đặc biệt tôi không giấu 1 chút gì về bệnh của mình như đái ỉa không tự chủ, liệt tứ chi và mất cảm giác. Xa 2000km liên lac của chúng tôi là chiếc điện thoại nokia phím cứng ngày xưa với ola chát và chiếc PC cùng voi yahoo chat. Chúng tôi bén duyên từ đó. Có những lúc tưởng chừng như không thể đến đc với nhau.

Khi tôi bị viêm tiết niệu nặng đi viện các chỉ số cho thấy suy thận và tôi phải chạy máy lọc máu gọi là chạy thận. Tôi không muốn e phải khổ với tôi, tôi giấu rằng tôi không bị sao và tôi không yêu em nữa. Hôm đó cuối tuần cha lên đón em từ nhà trọ về nhà nghỉ cuối tuần. Em khóc suốt trên đường. Rồi cha mẹ cũng biết chuyện. Nhưng e vẫn yêu tôi và không đồng ý điều đó. Và như một phép màu tôi chạy thận 1 lần và điều trị tích cực. Tôi mổ sỏi niệu quản mổ phanh bên trái, bên phải thì ống xông dẫn lưu trực tiếp từ bể thận phải ra, thêm cả ống xông lưu từ bàng quang qua chim nữa. Người cứ có 3 cái ống quanh vùng bụng. Vì phải mổ nhiều lần nên tôi cũng phải tiếp máu. Tôi quyết tâm còn bố mẹ còn em nên ngày tôi ăn 5-6 bữa. Trừ 3 bữa chính thì bữa 9h bữa 15h tôi ăn thêm nhiều đồ nữa. Đặc biệt 9h truớc lúc đi ngủ lại ăn thêm phở bún mì nữa. Tôi thoát nạn không phải chạy thận nữa vì chỉ số về bình thường ( gọi là suy thận cấp)

Khi 2011 em tốt nghiệp cao đẳng y thì tôi xin cưới e luôn. Đón dâu vì xa nên có mẹ và ông Hai (em ruột ông nội tôi) đi xin dâu. Tôi cũng chưa được về Cần thơ lần nào. Mong muốn của tôi vẫn muốn đc về quê vợ mà đến giờ 2018 vẫn chưa thực hiện được. Rất xin lỗi em, vợ yêu. Cảm ơn vợ đã đến bên chồng lúc khó khăn nhất của cuộc đời. Yêu vợ thật nhiều
Chết dài quá rồi. Tôi xin dừng ở đây.

À kết hiện tại của tôi là tôi hiện đang bán hàng online đồ da Duy Cương dưới sự giúp đỡ của a Duy Cương (cảm ơn a Cương rất nhiều ạ). Vợ chồng tôi hiện có ku nhóc 5 tuổi nhờ hỗ trợ sinh sản.
Qua đây tôi xin chúc anh chị và các bạn luôn mạnh khoẻ, phòng tránh loét và viêm tiết niệu thật tốt.
Ông trời lấy của ta cái này thì sẽ bù ta cái khác. (chưa bù thì các bạn cứ đợi thêm chút nữa nhỉ)

                                                                                        Quang Trung Nguyễn 


Video