Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Sapa mùa nắng ấm

Lời cảm ơn.
Ngày 21/10/2018, CLB người chấn thương cột sống VN được chính thức có tư cách pháp nhân hoạt động trực thuộc Liên hiệp hội người khuyết tật VN làm lễ ra mắt tại khách sạn La Thành 226 Vạn Phúc – Hà Nội. Lễ ra mắt thật long trọng với sự có mặt của gần 200 thành viên CLB CTCS (chủ yếu là các bạn trong CLB CTCS Khát Vọng 3 tỉnh Hà Nội Vĩnh Phúc Hưng Yên).

Tôi xin chân thành cảm ơn đến bà Đặng Huỳnh Mai cùng các thành viên LHH VN, các hãng truyền thông thông tấn, các Mạnh Thường Quân, Khách sạn La Thành đặc biệt các cá nhân: Phạm Xuân Thanh, Lương Minh Nguyệt, đồ da Duy Cương, Tuấn Kiệt, Tuyên Vũ, Hà Lê, Nguyễn Tuấn Anh, Nguyễn Việt Minh, Hoàng Khải, Nguyễn Thái Sơn, Trần Mạnh Hùng cùng chị Hương (Bến tre), Đỗ thị Thanh Hiền (cùng gia đình), em Khánh, Nguyễn Trường Giang … cùng toàn thể các bạn đã cùng nhau hoành thành tốt đẹp lễ ra mắt CLB CTCS VN.
Sapa mùa nắng ấm

Lãng đãng chuyện du phí của người CTCS “Lên ĐỈNH bằng ý chí – SƯỚNG”


Nhân vào dịp CLB CTCS VN làm lễ ra mắt ngày 21/10/2018, 9 anh chúng tôi từ miền Nam và miền Trung xa xôi đã tranh thủ ra trước để chinh phục đỉnh Phanxiphan. Buổi chiều vừa hạ cánh chúng tôi đến Sóc Sơn trong vòng tay ấm áp của các bạn CLB Khát Vọng gia đình Minh Nguyệt, Duy Cương, Tuyên Vũ, Tuấn Kiệt đã đón tiếp chúng tôi. Đến 22 giờ đoàn chúng tôi bắt đầu di chuyển bằng xe giường nằm lên địa điểm du lịch nổi tiếng Sapa vùng đất quanh năm mù sương mệnh danh là “Đà Lạt của phương Bắc”.

Lúc này mới cảm thấy sự vất vã của chuyến đi, đoàn 11 người thì 7 người ngồi xe lăn trong đó 1 người bị tứ chi, 2 phụ nữ khỏe thì khuân vác vận chuyển cả đống hành lý, 2 bạn đàn ông khỏe mạnh khiêng cổng 7 người CTCS. Chỉ lên được xe giường nằm thì cả đoàn đã cảm giác khó khăn rồi, chúng tôi cũng biết thật sự trắc trở nhưng mọi người đều vui vẻ động viên nhau bằng những câu chuyện tiếu và tiếng cười rồi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, 4 giờ sáng xe đến Sapa sương mù, mưa phùng, trời còn tối tù thì có tiếng của Linh Phương la lên “Anh Sơn bị mất cái quần”, làm mọi tỉnh giấc không biết chuyện gì, tôi cũng giật mình mở mình ra xem thì đúng là mình không mặc quần thật. Khi tỉnh ngủ nhớ lại lúc tối bị nước tiểu tràn tã ướt cả quần thay ra nhưng không có quần và tã mặc lại vì toàn bộ đồ đã để ở hầm xe. Thế là đời trai zin của anh ấy hơn 50 năm giờ đã bị bốc tem khui thùng rồi … huhuhu.



6 giờ chúng tôi cũng đến khách sạn nhận phòng ăn sáng, 9 giờ chúng tôi bắt đầu chặng đường chinh phục nốc nhà Đông Dương. Đường ngoằn nghèo đầy sương mù tầm nhìn có khi chừng 20m nhiệt độ 10-15 độ c đôi khi lại vài cơn mưa, chúng tôi đến địa điểm tập kết để chuẩn bị lên đỉnh. Lên xe lăn trong cơn mưa lất phất và mọi người đều đã thấm mệt vì đẩy 7 xe lăn lên các con đường dốc. Không khí thật tuyệt đoàn chúng tôi cũng tranh thủ những lúc có mặt trời để ghi lại những bức hình kỷ niệm nhiều ý nghĩa. Quyết tâm của mọi người phải chụp được 1 bức ảnh trên đỉnh Phanxiphan, phương tiện xe lửa hay cáp treo đều cản trở sự tiếp cận của anh em xe lăn chúng tôi, phải đưa lên 70 bậc thang nữa thì mới lên tới đỉnh, như vậy cho dù chúng tôi đã cố gắng hết sức cũng không đến được đỉnh Phanxiphan. Nhưng với sự trợ giúp của những người bạn khỏe mạnh.ACE CTCS chúng tôi bằng ý chí cũng đã thật sự lên ĐỈNH – SƯỚNG.



Với câu truyền miệng của dân du lịch (phượt) bảo rằng: “chưa đến bản Tà Quầng thì kể như chưa đến Sapa”, đoàn thám hiểm xe lăn chúng tôi ok 1 phen liều mạng đến Tà Quầng. Một quãng đường gần 10 km nhưng thật sự kinh hoàng đối với dân du lịch ngồi ôtô, đoạn đường hẹp 3-4 m ổ gà ổ voi lầy lội độ dốc 20-30 độ ngoằn nghèo và vực thẩm, chúng tôi không dám nhìn xuống dưới, lòng thầm mong cho mau đến nơi và bình an. Chúng tôi cũng đến bản Tà Quầng, một khung cảnh thật xác xơ tiêu điều, những con lợn xề thả rong cùng cũng đứa trẻ nhem nhuốc chân không mũi dãi chảy lòng thong trong buổi chiều lạnh cắt da mưa lất phất mây xám xịt. Tôi đau lòng thương cho các em dân tộc và bà con nơi đây, cuộc đời của họ cũng xám xịt như bầu trời buổi chiều ấy.



Trên đường đi tham quan bản Tà Quầng với “địa danh du lịch nổi tiếng” chính quyền địa phương lập điểm thu phí tham quan 75K / 1 khách du lịch, đoàn xe lăn chúng tôi cũng không ngoại lệ nói luật mãi họ mới giảm được 50% vé (còn muốn miễn giảm 100% thì lên huyện xin giấy phép nhé). Một nghịch lý ở đây là: thu phí tham quan địa điểm du lịch nổi tiếng nhưng chẳng có điểm tham quan, đường xá hư hỏng kinh hoàng, đời sống bà con trong bản quá cơ cực không được cải thiện. Vậy câu hỏi đặt ra là: phí đó thu để làm gì? ; Địa điểm bản Tà Quầng có đúng nghĩa của 1 điểm đến du lịch nổi tiếng !?



Rời miền núi cao Sapa điểm đến tiếp theo là hải đảo xa xôi Cát Bà. Kết hợp trong chuyến du ngoạn hải đảo thêm 1 “đệ nhất phu nhân xe lăn xứ Sài thành” chị Đỗ Thanh Hiền, vùng biển đảo Cát Bà thật yên tịnh và đẹp. Tôi đã từng đi du lịch đến nhiều nơi các đảo nhưng phải công nhận tầm nhìn biển trời mây núi Cát Bà là số 1 tuyệt vời. Sáng hôm sau vượt hơn 200 km chúng tôi đến tham quan Đền Gióng cũng vào 1 buổi chiều mưa bay bay.



Mỗi chuyến đi những trải nghiệm, chúng tôi đón nhận thêm những người bạn mới, mở lòng chia sẻ yêu thương và sự đoàn kết tương trợ lẫn nhau. Chuyến đi có nhiều niềm vui và những người CTCS chúng tôi đến được những nơi mình muốn thì phần lớn là nhờ sự trợ giúp của những người bạn đặc biệt là những người thiện nguyện đồng hàng cùng chúng tôi. Cảm ơn chú Khánh anh của Nguyễn Thái Sơn, bạn Nguyễn Trường Giang và nhiều nhiều bạn khác đã âm thầm giúp chúng tôi. Thân mến.



Phạm Thanh Sơn



Video