Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Vẻ đẹp vầng trăng khuyết - Phạm Thị Thắm

Năm lên 10 tuổi căn bệnh viêm tủy
cắt ngang đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi…,liệt nửa người dưới,vệ sinh không tự chủ được, sinh hoạt hàng ngày phải nhờ bố mẹ và chiếc xe lăn. Nhà tôi nghèo lắm có thứ gì bán được ra tiền chạy chữa cho con bố mẹ bán cả, tôi thèm khát được đứng trên đôi chân của mình,được chạy nhảy tung tăng nhưng giờ nó chỉ xuất hiện trong giấc mơ hàng đêm.

Tôi muốn được đi học như bạn bè, bố mẹ chiều tôi ngày ngày đẩy xe lăn đưa con tới lớp, cái hành trình theo đuổi cái chữ trên xe lăn buồn vui có cả.Có lần bật khóc tủi thân vì câu nói hờn trách vô tư của đứa bạn(NGHỈ HỌC ĐI VÌ CẬU MÀ BỌN TÔI KHÔNG ĐƯỢC HỌC TRÊN TẦNG ĐẤY)đám bạn đặt cho tôi biệt danh (THẮM QUÈ)

Tôi ra đường rất sợ những câu hỏi thăm vô tình hay ác ý,những ánh mắt tò mò hay thương hại, lâu dần tôi sống khép kín trong nhà.,không thích tiếp xúc với người xung quanh.Xem tivi mà thấy có cảnh người khuyết tật là chuyển tivi ngay. Vì sợ đối diện với sự thật.

Rồi tôi gặp anh, anh cũng như tôi nhưng anh sống có lý tưởng và tự lập,tôi tự nhủ với bản thân phải làm được như ạnh.Tôi bắt đầu luyện tập các kĩ năng tự lập.Những ngày đầu thật sự là thử thách,khi đánh đu người từ xe lăn xang ghế tôi ngã không biết bao nhiêu lần rồi tự nhủ với bản thân(MÀY LÀM ĐƯỢC CỐ LÊN)

Tôi thích nghề cắt may nên đã xin học nhiều nơi, chỗ chịu nhận thì bậc cao xe lăn không vào được,chỗ thì nhìn tôi bằng ánh mắt xem thường khinh miệt. Họ nói người bình thường còn khó may liệt như tôi may sao được.Thật bất công,tại sao chỉ nhìn vào khiếm khuyết trên cơ thể để vội đánh giá khả năng của tôi.

Đeo bám chị chủ nửa tháng cố gắng chứng minh cho chị ấy thấy người lành lặn làm được gì tôi cũng làm được.Không có đôi chân tôi sẽ dùng đôi tay và ý chí để thay đổi số phận.Người bình thường may bằng tay và nhấn ga bằng chân còn tôi may bằng tay và nhấn ga bằng cùi tay.Hiện tại tôi có một cửa hàng riêng.,tôi thấy hạnh phúc vì đang thực hiện được ước mơ của mình.

Người khuyết tật chúng tôi không cần sự thương hại hay bố thí thứ chúng tôi cần là sự công bằng trong ứng xử,được hòa nhập.Ước mơ xây dựng TRUNG TÂM ĐÀO TẠO NGHỀ CẮT MAY CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT sẽ rất khó khăn nhưng tôi tin mình có ý chí không gì là không thể.Hơn tất cả tôi luôn nhận được sự quan tâm của HỘI BẢO TRỢ TMC TỈNH THANH HÓA,CLB TNSV TỈNH THANH HÓA..Cảm ơn ban tổ chức vì cuộc thi đầy ý nghĩa…

Video