Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Thu Vội

Sáng nay nghe đài báo đợt gió mùa đông bắc đang tràn về Hà nội, đây là lần thứ ba cái lạnh mùa đông gõ cửa. Thu đã đi rồi sao…!!!

thu vội


Mới hôm nào Hà Nội đón thu, hồi hộp đón mùa cốm mới thơm mùi sữa lúa, hương sen thoang thoảng sót lại phía Tây Hồ. Trên đường phố thỉnh thoảng bắt gặp những quả hồng đỏ mọng như mời gọi, những quả thị trong đôi quang gánh chung chiêng, những quả ổi chín hồng tỏa mùi thơm dân dã, bình dị, xưa xưa cổ tích. 

Ngày lễ vu lan đi thăm mộ bố, thu Hà Nội mới rón rén, ngập ngừng, ngấp nghé đổi chỗ mùa hạ nồng nàn, cháy bỏng, trên những hàng cây loáng thoáng vài chiếc lá vàng mà nay đã đón đợt gió mùa đông bắc sớm. Người Hà Nội đã khoác lên mình những chiếc áo len, áo nỉ của mùa đông lạnh giá. Nhưng thi thoảng đâu đấy, vào giữa trưa vẫn có chút hanh vàng của nắng thu sót lại. Cái khẽ khàng, mỏng manh trong hơi sương sớm, se se trong cơn gió nhẹ đem hương mùa bãng lãng qua các con phố dường như còn đấy nhưng có chút vội vã.

Nhớ thu xưa, cái hồi còn lẽo đẽo theo bà mỗi lần đi chợ, mè nheo bằng được bà mua cho quả thị thơm về treo ở đầu giường. Những quả thị tròn đầy, xinh xắn, vàng mướt màu nắng và mùi thơm thì thật đặc biệt, có mùi lúa chín, mùi rơm mới, mùi bếp lửa, mùi làng quê… 

Mỗi lần đi chợ, quà bà mang về bao giờ cũng là gói cốm bọc lá sen, bên ngoài buộc thêm một vài sợi rơm không quá chặt, không quá lỏng, món quà dân dã của người Tràng An – người Hà nội. Bà bảo đấy là Cốm làng Vòng, những hạt cốm màu xanh ngọc, hơi dẹt, dẻo thơm hương trời, khí đất được bọc trong những chiếc lá sen phảng phất hương thơm toát tục. Thêm một nải chuối chín trứng quốc nữa thì tuyệt. Tôi không ăn chuối, chỉ lanh chanh lấy gói cốm bà mua, chụm mấy ngón tay, nhúm vài hạt cốm bỏ vào miệng, nhẩn nha để vị cốm dẻo, ngọt, thơm tan ra từ đầu lưỡi thấm vào…

Mùa thu, mùa của hoa trái phô sắc, những sắc vị được tích tụ, chắt lọc bằng nắng gió, tinh túy đất trời suốt cả mùa hạ. Cái lạnh mùa đông tràn về lại khiến tôi thèm một trái hồng đỏ mọng, ngọt lịm, những trái na mắt xanh biếc ngọt thanh tao. Ngồi nhẩn nha mấy câu thơ về mùa thu lại nhớ đêm rằm tháng tám với bưởi vàng mơ ngọt mát, nhãn nâu đất ngọt đậm đà. Ngay đến cả hoa cũng nhuốm màu Thu, hoa cúc vàng tươi như nắng thu ngập tràn khắp phố, một màu gợi nhớ rất riêng…

Ngoài trời mưa lun phun khiến cái rét ngọt hơn, trong khung cảnh ây khiến con người ta hay hoài niệm. Nghe “Nhớ mùa thu Hà nội” lại nhớ thuở cắp sách tới trường, giấu một vài quả sấu vàng ươm trong cặp sách. Cái vị chua ngọt hấp dẫn đến lạ thường của nó không cô, cậu học trò nào có thể quên. Thảo nào trong văn thơ viết về Hà Nội nhiều người nhắc đến quả sấu như một nỗi nhớ, một mối tình vấn vương, một kỉ niệm ấu thơ rất riêng của Hà Nội không lẫn vào đâu được. Thu sao mà da diết, mà bịn rịn đến thế.

“Món canh chua đậm đà thơm mùi sấu
Vẫn ngọt ngào gói ô mai thơ ấu
Thương mấy mùa sấu chín đợi người đi
Hoa cúc trắng sau vườn lại nở li ti
Em mặc váy xòe hoa một mình qua phố
Nhặt mùa sấu cuối cùng đang chín rộ
Nghe bước anh về ở phía cửa ô”…

Đã có lúc tôi đi trong đêm thu, cảm nhận vẻ đẹp liêu trai, huyền diệu của thu Hà nội mãi đến khi sương tụ lại từng giọt đọng trên lá cỏ như giọt nước mắt của đêm và xa xa dội lại nhịp thở của một ngày mới sắp bắt đầu. Ánh trăng đêm thu phủ xuống mát lạnh, bóng hàng cây hoa sữa sẫm màu để nổi bật những đốm trắng lấm tấm của từng chùm hoa. 

Đêm sóng sánh, hoa sữa ngọt say tung thả mùi theo hương gió lan tỏa, đêm thu đẹp như mộng. Lại nhớ những đêm trăng bên bà ngoại, không có tiếng ồn ào của xe cộ, chỉ nghe tiếng ri rỉ của dế, tiếng sột soạt của chiếc lá rơi, xa xa đâu đó tiếng chão chuộc, tiếng cá quẫy nước bên ao nhà. Mùa thu, ban ngày là cái nắng vàng tơ mơn man ấm áp, là bầu trời thăm thẳm trong vắt không gợn mây giữa trưa, là hương quả đầy mời gọi mà còn là nét quyến rũ đến ngọt say của những đêm trăng thanh, gió mát, của hương hoa sữa nồng nàn đầu phố đêm đêm…

Năm nay, Hà nội cùng cả nước đón nhiều đợt bão, Thu dường như cũng vội vàng bỏ đi, nhường vào đó là bầu trời ảm đạm, những đợt gió mùa về và cả những cơn mưa rả rích. Đi dọc con phố thân quen, trên hàng cây hoa sữa chỉ còn sót lại vài chùm hoa cuối mùa. Thu đã vội vàng đi…

Hạ Trắng

Video