Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Việt Nam

Tâm tư người hát rong bán tăm bông.

Chiều mưa lang thang trên FB bất chợt có livestream của chú em CTCS làm tôi xót xa nhớ về gia cảnh của em đã tâm sự với tôi. Nay tôi xin được chia sẻ với các bạn. Vì có thể đây là hoàn cảnh của nhiều gia đình CTCS.
Tâm tư người hát rong bán tăm bông.

Ở một xã nhỏ vùng quê tỉnh Thái Bình, anh có gia đình và lao động vất vả suốt cả chục năm dành dụm được hơn trăm triệu. Nhưng vợ chồng hiếm muộn con nên dùng số tiền đó để can thiệp sinh 1 bé trai. Gia đình càng hạnh phúc khi có đứa bé rộn ràng trong nhà. con được hơn một tuổi thì anh bị tai nạn và mọi chuyện trong gia đình đảo lộn hết cả.

Suốt hơn sáu năm anh cam chịu với bệnh tật và những lời càm ràm mắng mỏ của vợ. Anh cố gắng tập luyện để mong có thể đi lại và tìm việc làm. Trong 1 lần tập đi, anh bị ngã và gãy xương khớp háng. nhập viện thì bác sĩ bảo phải có 80 triệu mới thay được khớp háng. Nhưng do bị CTCS mất cảm giác đau và cái chính là không có tiền nên anh đành chịu về nhà với cái chân lặt lìa và các cơn co giật phản vệ do đau nhưng không biết. Thế là anh đã phải nằm giường và ngồi xe lăn không tập đi được nữa.

Người ta thường nói "giậu đổ thì bìm leo", quả đúng như thế. Người vợ đã đưa con 6 tuổi ra đi bỏ lại anh và người mẹ già gần 80 tuổi. Dường như mọi thứ trong anh xụp đổ, Đứa con trai chỗ dựa tinh thần và động lực để anh cố gắng cô ấy cũng đã mang đi. Và anh muốn kết thúc mọi thứ, nhưng ở cái tuổi gần 50 và mẹ già còn đó thì anh không thể kết thúc 1 cách hèn hạ như vậy. Nhưng cuộc sống quá bế tắc và bản thân bại liệt thì làm gì đây để kiếm ra tiền mà sinh nhai!? Câu hỏi đó cứ đặt mãi trong đầu đã làm anh mất ngủ.

Anh đã liên lạc với các bạn cùng cảnh ngộ trong CLB-CTCS-VN và được gợi ý nhau ra ngoài kiếm cơm. Cũng nhiều việc để làm lắm, nghề đi bán tăm bông là thích hợp. Nhưng muốn bán đắt hàng thì phải hát mới câu được khách, thế là anh ta suốt ngày tập hát karaoke. Đến 1 ngày anh ta phone cho tôi và bảo tôi test (kiểm tra) xem giọng hát của em có thể ra giang hồ kiếm cơm được không!? Sau khi nghe xong tôi ok bảo "em có thể đi giang hồ bán tăm bông và sống bằng vốn sẵn có của em". Và các bạn bè tôi đã giúp tặng anh ấy một cái loa kéo để anh "tái xuất giang hồ tăm bông"

Một tháng sau, anh đã gọi điện cho tôi báo cáo kết quả như sau: "con vợ bỏ ra đi, em tưởng mọi thứ đã xụp đổ và em sẽ chết vì nó. Nhưng không phải thế, nó ra đi để tạo cho em động lực mở một cánh cửa khác bước ra ngoài thử thách bản thân và đi kiếm cơm. Giờ em đã vui vẻ hơn và thầm cảm ơn nó đã bỏ em để em có một cuộc sống mới vui vẻ và yêu đời hơn. Em đã dư được vài triệu."

Bốn tháng sau bạn ấy lại gọi, báo cáo với anh "em đã mua được cái đầu kéo của Lê Tích để làm phương tiện đi bán tăm bông và ngày nào không đi bán em lại nhớ và nhất là có một cô hàng hoa quả lại nhớ mong em hơn".

Một hoàn cảnh tưởng chừng bi đát và đi vào bế tắc, nhưng anh bạn ở Thái Bình đã biết tạo cho mình một con đường đi tươi sáng và tiềm năng phải không các bạn. Hãy ra ngoài hòa nhập và tạo cơ hội cho mình làm việc, bên các bạn còn có rất nhiều người tốt và căn nhà chung CLB-CTCS-VN sẽ là nơi để bạn nương tựa.

(cách đây 4 ngày tòa án đã gọi điện cho anh ấy lên để giải quyết ly hôn do cô vợ đơn phương đệ đơn. Anh ấy rất buồn và thương cho đứa con còn quá nhỏ phải xa lìa cha).

Mời các bạn nghe "mưa đêm tỉnh nhỏ" với giọng hát của nhân vật chính trong câu chuyện tươi sáng này nhé.

Phạm Thanh  Sơn

Video